Hệ thống thư viện Sách điện tử

TH Viên Sơn

  • Giọt Nước Mắt Muộn Màng

    Ngày tạo: 09:28, 08/05/2024
    60Chia sẻ
    Truyện ngắn gia đình: “Giọt Nước Mắt Muộn Màng”
    “Tình trạng của mẹ xấu lắm, chuyển vào phòng đặc biệt rồi, anh tranh thủ về nhanh lên!”. Tiếng cô Út rít réo trong điện thoại.
    Sau phút giây bần thần, tay anh Hai run run bấm điện thoại, đặt vé máy bay. Mắt anh nhòa đi. Nhớ trước Tết, gọi điện cho mẹ, anh còn than thở: “Năm nay làm ăn khó khăn lại lu bu nhiều việc, tụi con không về thăm mẹ được! Thôi mẹ ráng đợi năm sau…”.
    Mẹ anh vừa búi lại mái tóc bạc, chỉ còn lưa thưa một lọn nhỏ, cứ hả hử hỏi lại. Tai lãng nên bà cụ nghe tiếng được, tiếng mất. Hai mắt mẹ nhấp nhem, cố mở thật to, nhìn vào màn hình điện thoại để thấy rõ gương mặt cậu con trai cả. Mẹ già như chuối chín cây, anh không ngờ mẹ đã không thể đợi… anh về được nữa.
    Mấy anh em, ai cũng chạy đua với thời gian để kịp về gặp mẹ, mong nghe mẹ trăn trối một lời, trước khi đi xa. “Nhanh lên! Đi lối này!”. Cô Út đi trước dẫn đường, giọng hối thúc anh, chị.
    “Mỗi ngày, mỗi người chỉ được 15 phút thăm bệnh nhân thôi!”. Nghe bác sỹ dặn dò, họ đứng xếp hàng rồng rắn, nhìn mẹ qua ô cửa kính kín bưng.
    Cô Út vừa nhìn điện thoại, vừa càu nhàu trách cứ anh Hai: “Sao giờ này còn chưa thấy đâu? Lo kiếm tiền mà không về nhìn mặt mẹ lúc hấp hối hay sao?”. Chị Tư vội đưa tay lên môi, ra dấu im lặng. Vài cánh tay, vội vàng đưa lên vẫy. “Đây anh Hai ơi!”, giọng cô Út nói to như thét.
    Bên trong căn phòng im phăng phắc, khoác một màu trắng lạnh toát. Những chiếc giường bệnh nhân đặt sát nhau, ống thở, dây nhựa chằng chịt người bệnh nhân.
    Anh Hai đứng trước giường bệnh, nhìn mẹ thật lâu. Người mẹ rút lại chỉ còn trơ trọi da bọc xương. Hai bàn chân mẹ đã chuyển sang màu tím ngắt.
    Anh nắm chặt tay mẹ, lay gọi: “Mẹ ơi! Con là thằng Hai! Con về thăm mẹ đây… . Mẹ mở mắt ra, nhìn con một lần đi mẹ!”. Đôi mắt mẹ vẫn nhắm chặt lại, toàn thân không động đậy. Bàn tay mẹ lạnh ngắt, không còn chút ấm áp nào như thuở xưa, anh hay nắm níu.
    “Mẹ! Tha lỗi cho con… đã không về thăm mẹ sớm hơn!”. Những giọt nước mắt ân hận chảy tràn xuống má anh.
    Bên ngoài căn phòng đặc biệt, anh Ba và chị Tư đang lớn tiếng với nhau. Chị Tư phân bua: “Anh Hai lớn… nên em phải nhường. Lẽ ra, em về trước phải để em vào trước…”. Anh Ba cũng dùng dằng, không chịu nhường: “Tháng trước, em còn về gặp mẹ. Anh từ Tết đến giờ chưa gặp mẹ lần nào… !".
    Thấy mặt anh chị, ai cũng căng thẳng, cô Út vội can ngăn: “Vô trước hay sau cũng như nhau thôi! Giờ mẹ hôn mê bất tỉnh… nằm một chỗ… còn nhận biết được đứa con nào đâu!”.
    Chị Tư vẫn cố cãi: “Nhưng ít gì… cũng được gặp mặt mẹ lần cuối… trước khi mẹ nhắm mắt, xuôi tay…”.
    Bỗng cánh cửa căn phòng đặc biệt bật mở, một chiếc giường bệnh nhân đẩy sượt qua nhanh, vừa chạy theo sau là anh Hai, mặt nhợt nhạt, giọng thảng thốt: “Mẹ mất rồi các em ơi!”. Một thoáng lặng như tờ, sau đó là tiếng khóc nỉ non, xen lẫn tiếng bước chân dồn dập theo chiếc giường bệnh nhân, khuất dần cuối hành lang bệnh viện…

    (Trích từ tập truyện ngắn những câu chuyện giúp nuôi dưỡng tâm hồn chưa xuất bản)

  • Về trang trước

  • Tin tức liên quan

Tin tức nổi bật

    Trường TH Viên Sơn

    Địa chỉ: Đang cập nhật dữ liệu... Website: thvienson.thuvien.edu.vn  QR Code
    Đang nghe bạn nói...